Xong việc tắm gội tẩy rửa như thế nào, Phó Dư Hàn đã không còn nhớ rõ.
Có lẽ là dựa vào ý chí.
Khắp nơi từ phòng ngủ đến toilet đều là một mảnh hỗn độn, cậu vừa mệt vừa buồn ngủ, còn phải trông chừng Văn Dục dọn dẹp phòng —— Phó Dư Hàn không hy vọng còn sót lại dấu vết gì để dì giúp việc hoặc người nào khác nhìn thấy.
“Cậu cứ nằm đi, tôi sẽ xử lý thật tốt.” Văn Dục ấn Phó Dư Hàn xuống chiếc giường vừa được thay xong ga mới, kéo tấm chăn sạch đắp cho cậu, “Mệt mỏi cứ ngủ đi, sáng dậy tôi sẽ cho cậu kiểm tra, được chưa nào?”
“Vậy cậu nhất định phải dọn dẹp thật sạch đấy……” Phó Dư Hàn khó khăn mở mắt nói.
“Ừm.” Văn Dục cúi đầu, khẽ đặt một nụ hôn lên trán cậu, “Ngủ đi —— có muốn tắt đèn không?”
Phó Dư Hàn nhắm mắt lại lắc đầu.
Chiếc đèn ngủ trên đầu giường tỏa ra ánh sáng màu vàng ấm áp, phủ lên gương mặt thanh mảnh đang say ngủ của Phó Dư Hàn, tóc ngắn rơi tán loạn trên gối đầu, Văn Dục nhìn cậu, trong lòng bất chợt an tĩnh lại.
Hắn là một người trong quá trình trưởng thành có rất nhiều tật xấu, lúc tuổi trẻ tràn đầy năng lượng, tinh lực dư thừa, luôn tự phụ bản thân siêu quần, nhìn cái gì cũng không vừa mắt, gần như muốn phản kháng chống lại tất cả.
Có lẽ Phó Dư Hàn là thuốc của hắn.
Văn Dục cứ như vậy ngồi một lúc ở đầu giường, bỗng nhiên khoé môi khẽ cong,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/3556258/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.