Lớp sáu có khu vực riêng, trong hội trường không có bàn, phụ huynh và học sinh phải ngồi chen lẫn với nhau, vậy nên ba người bọn họ liền ngồi chung một chỗ.
Một lúc lâu sau, Phương Uyển Tĩnh bất chợt nhận ra có chỗ không đúng, khẽ thấp giọng, lướt qua Văn Dục hỏi một câu: “Tiểu Phó, ba mẹ của con không tới sao?”
Câu này vừa hỏi ra, bà lập tức cảm giác được động tác của Văn Dục bên cạnh chợt trở nên cứng đờ.
Phương Uyển Tĩnh bỗng nhiên ý thức được, có lẽ mình đã nói sai gì rồi.
Ngược lại, Phó Dư Hàn chỉ nhẹ nhàng đảo mắt một cái vô cùng hờ hững, sau đó cụp mắt im lặng một lát, rồi khẽ vươn tay chọc chọc Văn Dục.
Văn Dục nghiêng đầu nhìn cậu: “Hả?”
“Cậu đứng dậy,” Phó Dư Hàn nói, “Đổi chỗ ngồi với tôi.”
Văn Dục không biết cậu chuẩn bị nói chuyện gì với Phương Uyển Tĩnh, nhưng hắn cũng chẳng có ý kiến gì, lập tức nhấc chân đứng lên.
Giáo viên phía trên kia đang chuẩn bị lên sân khấu, bên này hai nam sinh cao lớn còn trước mặt bao nhiêu người thay đổi chỗ ngồi, rất dễ dàng thu hút sự chú ý của người khác. Ngồi ở vị trí gần sân khấu, Diêu chủ nhiệm bị hai người bọn họ làm cho tức giận đến mức thổi râu trừng mắt, nhưng lại không thể phát tác ra ngoài, khuôn mặt gần như sắp lệch đến nơi.
“Ba mẹ của con ly hôn rồi.”
Sau khi Phó Dư Hàn ngồi xuống, lời đầu tiên nói ra chính là câu này.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/3556257/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.