“Hộc…… hộc……”Hai người bọn họ chạy liền một mạch, trốn đến khu dạy học khối mười cách sân thể dục cực kỳ xa mới dừng lại. Ngày khối mười hai dọn dẹp tổng vệ sinh thì khối lớp mười vẫn còn phải học, hai người chen chúc trên lối đi vắng vẻ, thỉnh thoảng ánh mắt chạm nhau liền khe khẽ mỉm cười.
“Chúng ta không trở về phòng học sao?” Văn Dục hỏi một câu.
“Cẩn thận thầy Diêu giận quá sẽ đến đó bắt chúng ta đấy, dù sao cũng dọn vệ sinh xong rồi.” Phó Dư Hàn suy nghĩ chốc lát nói, “Phụ huynh sắp tới chưa? Dì Phương của cậu có tới không, có cần đi đón dì ấy không vậy?”
Vẻ mặt Văn Dục lập tức trở nên có chút vi diệu: “Dì ấy vẫn chưa liên lạc với tôi.”
Hắn cũng…… Không chủ động liên lạc với bà.
“Gọi ‘mẹ’ một tiếng thì chết cậu sao.” Phó Dư Hàn híp mắt cười hai tiếng, không tiếp tục làm khó Văn Dục nữa, đút tay vào túi quần, hơi lắc đầu, “Vậy đi thôi, đi mua nước với tôi nào.”
“À, đúng rồi, có lẽ hôm nay sẽ không có thời gian đi ra ngoài ăn cơm chiều đâu.” Văn Dục vừa đuổi kịp Phó Dư Hàn vừa nói, “Tôi phải đi mua mì ly.”
“Đại thiếu gia cậu hạ phàm rồi à? Sao tự nhiên lại muốn ăn mì.”
“Không phải, là do hai ngày trước tôi thấy căn tin trường có thêm hai loại mì mới, nhìn có vẻ rất ngon, cho nên muốn ăn thử xem sao……”
Đồ có thể làm cho Văn thiếu gia cảm thấy mới mẻ tự nhiên cũng hấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/3556256/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.