Ở Tam Trung, gần như học sinh lớp mười hai nào cũng đều biết một chân lý.
Phó ca lớp sáu, tuy rằng ít nói kiệm lời, nhưng là người luôn luôn giữ lời ——
Điểm xét tuyển cuối cùng của các thí sinh nghệ thuật được tính dựa trên tỉ lệ giữa điểm chuyên môn và điểm các môn văn hoá. Mặc dù đều thi vào đại học T, Phó Dư Hàn lại không cần phải đạt điểm các môn văn hoá như Văn Dục. Thế nhưng, cậu vẫn tiến vào trạng thái học tập đến mất ăn mất ngủ, cả người giống như biến thành cây nấm mọc rễ trên bàn sách.
Mỗi ngày lúc Văn Dục tỉnh dậy vào buổi sáng, Phó Dư Hàn đều đang ở trong phòng khách đọc sách. Hắn thậm chí từng nghi ngờ rằng, nếu không phải bọn họ cùng nhau đi học, chắc Phó Dư Hàn đã đến trường trước rồi.
Có lẽ là vì câu nói “Cùng tôi đến trường thi tốt nhất” kia, Văn Dục nghĩ.
Thật là vừa chua chát vừa ngọt ngào.
Trước đây, chưa từng có ai vì hắn mà hy sinh quá nhiều như vậy, cho dù là mẹ ruột đã từng đối xử thật tốt với hắn cũng không.
Mẹ hắn là một…… Người phụ nữ rất độc lập, cực kỳ thích tập gym, mua sắm, cắm hoa. Cuộc sống sinh hoạt mỗi ngày của bà đều muôn màu muôn vẻ, thế nên ít nhiều có chút lơ là con trai.
Cũng may tính tình Văn Dục khá “Đơn độc”, cho nên cũng chẳng mấy bận tâm đến chuyện này —— có lẽ trước ba tuổi hắn còn để ý đôi chút, nhưng mà những điều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982006/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.