“Tắt cũng được.” Phó Dư Hàn không cảm thấy có gì không ổn. Cậu đứng dậy tắt đèn, nghĩ đến “Thói quen lúc ngủ” của Văn Dục, còn đặc biệt hỏi thêm một câu, “Cậu có cần tôi kéo rèm giúp luôn không?”
Mặc dù đèn đã tắt, nhưng bầu trời bên ngoài vẫn chưa tối hẳn, nếu không kéo rèm quả thật sẽ hơi sáng.
Văn Dục tay cầm điều khiển, tròng mắt đen nhánh lóe lên một chút ánh sáng, nhìn cậu đáp: “Làm phiền cậu.”
“Việc nhỏ mà thôi.” Phó Dư Hàn nhàn nhạt lên tiếng, bước qua kéo xuống rèm cửa.
Lúc cậu giơ tay, áo đồng phục theo động tác rướn người cũng bị kéo lên, lộ ra vòng eo mảnh khảnh, sau đó nhanh chóng bị che lại cùng với ánh sáng mặt trời.
Văn Dục lúc này mới thu hồi tầm mắt.
Trên màn hình là giao diện bắt đầu trò chơi, nhưng hắn không vội vàng ấn vào. Mãi đến lúc Phó Dư Hàn quay lại, ngồi xuống trên ghế sô pha bên cạnh, Văn Dục lúc này mới ấn xuống nút play.
Trên thực tế, chơi game nhập vai thú vị hơn nhiều so với xem phim thông thường, bởi vì trong quá trình vượt ải, thỉnh thoảng trò chơi sẽ yêu cầu game thủ thực hiện một số thao tác nhất định, gia tăng cảm giác hoà nhập trong trò chơi.
Đặc biệt là trong căn phòng tắt đèn kéo kín rèm như bây giờ.
Mỗi ngày Văn Dục đều có một khoảng thời gian hoàn toàn không muốn thấy ánh sáng. Trong nhà của hắn vì vậy cũng đặc biệt gắn thêm một tấm rèm che, đem tất cả ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982087/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.