“……” Phó Dư Hàn đột ngột bị làm cho nghẹn họng.
Nếu đôi mắt có thể nói chuyện, thì ngay lúc đó ắt hẳn đã vụt qua một đống từ thô tục. Văn Dục cảm thấy cực kỳ buồn cười, rất muốn vươn tay xoa xoa tóc cậu.
Có lẽ cảm giác sẽ rất tốt.
Nhưng “Mông cọp vốn không thể chạm vào”, đầu Phó Dư Hàn lại càng không thể xoa —— trừ phi lúc này hắn muốn tìm người đánh nhau.
Văn Dục không muốn đánh nhau, cho nên hắn lựa chọn mở ra cơm hộp.
“Ăn cơm đi.” Hắn nói, “Kỳ thi ngày mai đã nắm chắc chưa?”
Lúc này Phó Dư Hàn mới cầm đũa: “Điểm số có lẽ sẽ tốt hơn lần trước, nhưng tăng được ba mươi hạng hay không thì tôi không chắc…… Điều này còn phụ thuộc vào thành tích của những người khác nữa.”
“Nếu vậy thì, cậu đến hành lang hô to một tiếng đi.” Văn Dục nâng cằm, giọng điệu thả lỏng, “‘Ngày mai đừng ai thi tốt, đều phải nhường đường cho Phó ca của chúng tôi’, như vậy chắc chắn cậu có thể tăng ba mươi hạng…… Nói không chừng còn có thể tăng ba trăm hạng đấy.”
Lời chế nhạo rõ ràng như vậy, bình thường Phó Dư Hàn ít nhiều cũng sẽ đáp lễ hai câu. Nhưng Văn Dục đợi vài giây, vẫn không nghe được cậu mở miệng.
Hắn nghiêng đầu, trông thấy Phó Dư Hàn đang nhìn mình. Ánh mắt kia tựa hồ bình tĩnh, lại giống như mang theo ba phần ý cười không quá rõ ràng.
“Tâm tình tốt rồi?” Phó Dư Hàn nói, “Lúc nãy vào lớp, tôi còn tưởng rằng cậu chuẩn bị đi ra ngoài chém người đấy.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/399528/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.