Phó Dư Hàn sửng sốt.
Cậu là học sinh cá biệt, chuyện trốn học đối với cậu mà nói tùy tiện giống như cơm bữa. Nhưng Văn Dục thì không giống vậy.
“Nhìn không ra nha.” Phó Dư Hàn đánh giá hắn, “Cậu mà cũng sẽ có lúc nghĩ đến chuyện trốn tiết tự học buổi tối sao?”
Văn Dục nhìn chằm chằm Phó Dư Hàn, ánh mắt nặng nề: “Từ lâu tôi đã muốn làm như vậy.”
Nào có ai muốn đeo xiềng xích mà sống đâu ——
Chẳng biết dũng khí này từ đâu mà ra, chỉ biết rằng nó đã đạt đến đỉnh điểm.
Văn Dục nghĩ, vậy chẳng thà tối nay luôn đi.
Hắn muốn buông thả một lần.
“Được không?” m thanh Văn Dục rất nhẹ.
Phó Dư Hàn nghĩ ngợi một lúc: “Nhưng cặp sách của tôi vẫn còn để ở trường, tôi chỉ cầm theo chìa khoá phòng học đến đây thôi.”
“Tôi có thể gọi điện thoại cho Cát Nhiên, nhờ cô ấy đến văn phòng lấy chìa khoá dự phòng mở cửa.” Văn Dục nói.
“……” Phó Dư Hàn cảm thấy có chút buồn cười, “Ý của tôi là, không có bài tập, không có sách giáo khoa, cũng không có sổ ghi chép thì tôi sẽ không có cách nào ôn tập được.”
Văn Dục nghe xong, hai mắt trợn tròn, duỗi tay xoa nhẹ lên huyệt thái dương, nhướng mày chất vấn cậu: “Tôi đây không tồn tại sao?”
Phó Dư Hàn sửng sốt.
Cậu quả thật không có thói quen xin giúp đỡ từ bạn bè cùng trang lứa, ngoại trừ lúc còn nhỏ sang nhà Dương Phàm ở vì không có nhà để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982084/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.