Hôm trước Phó Dư Hàn cắt tóc, lúc Văn Dục cúi đầu ôm cậu, những sợi tóc mảnh như lông bàn chải kia tựa như muốn quét qua miệng hắn.
Thân mật quá, Văn Dục nghĩ.
Hắn thậm chí còn ngửi được mùi dầu gội đầu thoang thoảng trên tóc đối phương.
Tóc, lỗ tai, thậm chí gương mặt, tất cả đều là nơi hắn chỉ cần quay đầu sang là có thể hôn lên được.
Muốn hôn sao?
Văn Dục đứng bên cửa suy nghĩ đến gần một phút.
Phó Dư Hàn ngủ thật sự rất sâu, bị hắn ôm đi một lúc vẫn chưa tỉnh, hơi thở đều đặn phả vào cổ hắn, có chút ngưa ngứa. Ở khoảng cách gần gũi như vậy, hơi thở và nhiệt độ cơ thể truyền đạt lẫn nhau, khiến cho Văn Dục sinh ra một loại ảo giác tựa như bọn họ đang cọ đầu vào nhau thân mật.
Không lén hôn một chút tựa hồ sẽ vô cùng lãng phí sự quyến rũ này.
Nhưng mà ——
Văn Dục cụp mắt, ánh nhìn lướt qua đường viền cổ thon dài của Phó Dư Hàn, chóp mũi khẽ ngửi một chút.
Thôi vậy.
Lén lút trộm đi chút thân mật đã đủ rồi, hắn không muốn bản thân quá mức phóng túng.
Văn Tự Minh từng nói, “Chơi bời quá độ sẽ có hại ——”
Mặc dù ông ta thật đáng ghét, nhưng thỉnh thoảng Văn Dục cảm thấy, những lời Văn Tự Minh nói vẫn rất có đạo lý.
Văn Dục ôm người vào cửa, đặt cậu lên giường. Áo đồng phục của Phó Dư Hàn bị vướng, khẽ kéo lên một chút. Văn Dục vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982081/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.