Edit: Tiếu | phongvulacha.wp.comVăn Dục say chẳng khác nào người chết, vô cùng vô cùng nặng.
Nếu không có “Lão Lục” của vị kia giúp một chút, Phó Dư Hàn sẽ thật sự không biết phải làm thế nào đưa người xuống lầu. Cầu thang kia rất dài, giữa chừng tách ra làm hai ngả, một đầu có vẻ là dẫn đến sân khấu bên dưới, đầu còn lại dẫn về con đường vừa nãy Phó Dư Hàn đi vào.
Sức của cậu cũng không tính là nhỏ.
Nhưng vóc dáng của Văn Dục còn cao hơn cậu một chút, hơn nữa chạm vào liền biết, người này thoạt nhìn gầy gò, cơ bắp trên người lại không ít, quả thật rất có sức nặng.
Cuối tháng mười, gió đêm đã mang theo hơi lạnh, nhưng lúc xuống đến dưới lầu, cả người Phó Dư Hàn đã toát ra một lớp mồ hôi mỏng.
Người uống rượu nhiệt độ cơ thể luôn rất cao, hơn nữa thân thể cao lớn của Văn Dục còn che hết một bên, giống như một tấm “Chăn bông hình người”, thật sự khiến Phó Dư Hàn bị hun nóng quá mức.
“Em đưa cậu ấy về trước, cảm ơn anh.” Xe dừng lại bên đường, cậu quay đầu nói với lão Lục, “Nhờ anh giúp em gửi lời cảm ơn đến ông chủ Trần.”
“Không có gì.” Lão Lục nói, “Anh giúp cậu đỡ cậu ấy lên xe.”
“Vâng, cảm ơn anh.”
Phó Dư Hàn nhìn Văn Dục ngủ say như chết, sợ hắn lúc ngồi xe trở về bị ngã, cho nên định đỡ người lên ghế trước. Nhưng điều Phó Dư Hàn không ngờ chính là, lúc cậu đỡ Văn Dục vào xe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982073/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.