Bởi vì bị Văn Dục chen vào, cho nên trước khi nhận điện thoại Phó Dư Hàn không kịp nhìn rõ ai đang gọi đến.
Mãi tới khi nghe được Phó Học Thành nặng nề nói một câu “Tiểu Hàn, con có muốn đến sống cùng với ba không”, cậu thật sự cảm thấy kinh ngạc.
Phó Học Thành đối xử với cậu có tốt không? Khá tốt.
Không nói đến chuyện lúc ba người bọn họ còn ở chung, chỉ nói đến việc sau khi cậu theo mẹ tách ra với ông, Phó Học Thành vẫn thỉnh thoảng bảo thư ký tiện đường mang đến cho cậu một ít đồ.
Có khi là quần áo, có khi là giày dép phiên bản giới hạn, từ giày bóng rổ đến giày chạy bộ đều có.
Những món đồ phiên bản giới hạn đều bị bọn đầu cơ trong nước thổi giá, giá cả mỗi cái đều cao ngất ngưởng. Nhưng mà Phó Học Thành có tiền, cho nên không để bụng chuyện này, Phó Dư Hàn được ông cho cái gì đều nhận —— suy cho cùng, những món đồ như vậy Hà Yến sẽ không mua cho cậu, nhưng hầu như nam sinh nào cũng thích.
Sau khi lên cấp ba, Phó Dư Hàn bắt đầu từ chối quà tặng của ông. Có lẽ bởi vì cậu đã lớn, đối với đồ dùng ngoài thân không còn hứng thú, hoặc cũng có thể do Hà Yến thấy cậu để giày trong tủ, thường xuyên càm ràm những câu đại loại như —— “Mẹ không mua nổi những đôi giày thế này, có phải mày chê mẹ nghèo, muốn sống cùng với ba mày hay không” —— Phó Dư Hàn đã bị bà lải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982070/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.