Trên quần áo Văn Dục có mùi thơm rất dễ chịu, cho nên sau khi Phó Dư Hàn mặc đồ xong, cố tình nán lại trong phòng tắm nhìn xem nhãn hiệu nước giặt hắn thường sử dụng là gì, định khi nào về nhà cũng sẽ mua dùng.
Sau đó cậu bị nhãn hiệu kia khiến cho từ bỏ ý định.
Le Labo, không hổ danh là Văn thiếu gia.
“Tôi nói thật đấy, có phải cậu quá xa xỉ rồi không, đến nước giặt quần áo cũng…… ” Phó Dư Hàn đánh răng xong, vừa lau tóc vừa đi ra tìm Văn Dục, đang nói bỗng nhiên ngừng lại, “…… Cậu làm gì vậy?”
Văn Dục đang đứng bên mép giường, bên trong sọt vải đựng đồ dơ đặt dưới chân hắn, đồ cần giặt chất cao đến đầu gối.
Nghe thấy động tĩnh sau lưng, Văn Dục quay đầu nhìn lại, cất giọng nặng nề hỏi Phó Dư Hàn: “Cậu có biết đổi vỏ chăn không?”
Phó Dư Hàn sửng sốt.
Sau đó, ý cười không khống chế được nơi khóe miệng bắt đầu lan ra khắp đầu mày đuôi mắt, cậu cúi đầu cười ra tiếng.
Khăn trải giường và bao gối trong phòng đều đã được đổi thành màu sắc và họa tiết khác rồi, chỉ có duy nhất tấm chăn bông đáng thương kia là vẫn đang cuộn thành một đoàn, bên trên phủ bằng cái mà bọn họ đã dùng qua. Thoạt nhìn có vẻ như Văn Dục thật sự không biết làm thế nào xử lý nó.
Một lúc lâu sau Phó Dư Hàn mới quay đầu lại: “Tôi còn tưởng rằng cái gì cậu cũng giỏi chứ.”
“Ai bảo vậy?” Văn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982068/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.