Ẩn ý trong câu nói này, Phó Dư Hàn nghe hiểu.
Tay cậu còn đang bị Văn Dục nắm, làn da trên đó đột nhiên giống như bị lửa đốt nóng phỏng lên. Phó Dư Hàn rốt cuộc nhận ra, hành động của bản thân quả thật có hơi không thích hợp.
Cái chính là, mặc dù hai người bọn họ giống nhau về mặt giới tính, nhưng cậu đối với Văn Dục không có ý tứ gì. Hơn nữa cả hai đã đối chọi nhau gay gắt suốt hai năm, hiện giờ hoà thuận, cậu theo bản năng đã đem Văn Dục trở thành bạn bè giống như bọn Chử Lỗi, dùng thái độ tương tự đối đãi hắn.
Chớp mắt bừng tỉnh khiến Phó Dư Hàn sinh ra một tia xấu hổ ngượng ngùng.
Nhưng vấn đề quan trọng hơn là, mặc dù cậu vượt quá giới hạn, Văn Dục thế mà cũng thay đổi luôn cách xưng hô của hắn.
“Tôi nhớ rồi.” Phó Dư Hàn giật giật khóe môi, rút tay về, “Nhưng mà ‘Tiểu Hàn’ là kiểu xưng hô quỷ gì vậy…… Chẳng phải trước đây cậu gọi tôi là ‘lão Phó’ sao?”
“Lúc tôi gọi cậu là ‘lão Phó’, chẳng phải cậu luôn phàn nàn đó sao?” Văn Dục liếc sang, tựa như lơ đãng hỏi, “Sinh nhật của cậu là khi nào?”
“28 tháng 1…… Sao vậy?”
Hắn khẽ đảo mắt, biểu cảm bình tĩnh như thường nói: “Không có gì, chỉ là nếu thế thì cậu quả thật nhỏ hơn tôi, tôi gọi cậu một tiếng ‘Tiểu Hàn’ cũng không có gì không ổn nhỉ.”
Vấn đề ở đây không phải là có ổn hay không.
Ai đã từng gọi cậu là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982065/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.