Văn Dục siết chặt ly rượu trong tay, giương mắt nhìn Trần Phi Phàm: “Anh là ông chủ của một quán bar mà lại keo kiệt như vậy sao?”
Không ngờ hắn đã uống nhiều mà lực tay vẫn còn rất lớn. Trần Phi Phàm không lay chuyển được liền ngồi bật dậy, nhìn Văn Dục cười lạnh: “Anh keo kiệt? Nếu như cậu uống nổi, anh liền đem cả phòng rượu này cho cậu uống, được không?”
“Em sẽ uống hết.” Văn Dục ngửa đầu cạn sạch nửa ly rượu kia, sau đó cầm chai rót tiếp.
“Anh sợ cậu uống nhiều rồi, sẽ ở nơi này của anh phát điên.”
Văn Dục không đáp.
Hắn chính là muốn tìm say, muốn xem như hết thảy đều chỉ là giấc mộng, là ảo giác khi hắn quá chén. Chờ đến khi hắn tỉnh dậy, thế giới này sẽ trở về như nó vốn thế: Hắn chỉ có một chút “Hứng thú” đối với Phó Dư Hàn, bản thân vẫn hoàn hảo là một kẻ đứng bên ngoài, quan sát đối tượng thí nghiệm ——
Nếu thật sự như vậy thì tốt biết bao.
Trần Phi Phàm thấy khuyên không được, cho nên cũng không khuyên nữa. Nhìn rượu trên bàn không còn nhiều lắm, y lại đứng dậy vào phòng chứa lấy ra thêm một chai: “Vậy cậu uống đi, ở đây có đủ cho cậu uống.”
Năm nay Trần Phi Phàm đã ba mươi mấy tuổi. Mặc dù y xem Văn Dục như một đứa trẻ, nhưng cũng không có hứng thú làm cha của người ta. Những lúc hắn gặp chuyện thế này, y sẽ ra dáng trưởng bối khuyên lơn vài câu, nếu khuyên không được liền mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982077/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.