Văn Dục sửng sốt hai giây: “‘Bù cái chính thức’ là ý gì?”
“Ý trên mặt chữ.” Phó Dư Hàn nói, “Cái này không dễ nhìn lắm, hai ngày nữa tôi sẽ làm cho cậu một cái nghiêm túc hơn.”
“Được.” Văn Dục nắm chặt lòng bàn tay, nhìn chằm chằm Phó Dư Hàn, “Vậy tôi chờ.”
Hắn nói rất chậm, mỗi chữ đều giống như được moi ra từ trong ngực, tiếc là Phó Dư Hàn lại không tiếp thu tín hiệu này. Trước khi rời đi, cậu chỉ nói với hắn một câu “Đừng chậm trễ ôn tập.”
Văn Dục như có như không đồng ý.
Thật ra trong lòng hắn mơ hồ mong rằng, lần này mình ra ngoài thi đấu không tốt, sau đó Văn Tự Minh biết được sẽ tức giận đến tím mặt.
Văn Dục luôn rất mong chờ vượt khỏi tầm kiểm soát…… Nhưng mỗi lần như vậy, ở ngay thời điểm cuối cùng hắn đều biến thành kẻ hèn nhát, máy móc đem tàn cục thu dọn một cách tốt nhất, sau đó hết thảy lại trở về như bình thường.
Thật kém cỏi.
Văn Dục tự mắng chính mình.
—
Bình thường chơi bóng rổ trong giờ thể dục sẽ không được chơi thỏa thích, cho nên đám nam sinh đều chờ đến lúc tiếng chuông kết thúc tiết tự học reo mới trở về. Lúc chuông hết tiết vang lên, ba chỗ ngồi xung quanh Phó Dư Hàn vẫn đang bỏ trống.
Cậu vừa mới hiểu tường tận một câu hỏi lớn, trong hoàn cảnh xung quanh vô cùng ồn ào, ngẩng đầu nhìn vào chỗ ngồi của Tôn Văn Thụy, suy nghĩ xem có nên gọi cho cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982056/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.