Văn Dục nói xong liền bước tới hai bước, khoé môi câu lên ý cười tự nhiên, tựa như những lời vừa rồi chỉ là đang nói đùa.
Ngược lại Phó Dư Hàn dần thả chậm bước chân, nhìn hắn một cái.
Văn Dục nghiêng đầu: “Sao vậy?”
“…… Không có gì.” Phó Dư Hàn lắc đầu, “Tôi nhìn lung tung thôi.”
Nói xong liền nhấc chân đi đến phòng học, Văn Dục sau lưng ánh mắt vẫn luôn đuổi theo cậu.
Phó Dư Hàn là một người thông minh, trực giác lại nhạy bén. Trong chớp mắt ngắn ngủi đó, Văn Dục đột nhiên nghi ngờ có phải cậu đã nhìn ra được cái gì rồi không.
Thật ra dựa theo tính cách của Văn Dục, nếu thật sự bị Phó Dư Hàn nhìn thấu, hắn phải nên cảm thấy may mắn mới đúng. Nhưng trong tích tắc đó, hắn bỗng nhiên có chút sợ hãi, sợ cậu biết được rồi lại không muốn tiếp nhận, sẽ từ từ xa cách hắn.
Thì ra thật lòng thích một người là cảm giác thế này sao?
So sánh thiệt hơn, lo được lo mất.
Trong lòng không hiểu sao có chút ngưa ngứa.
Tựa như đang giữa mùa hè, sau hai giờ chiều mặt trời vẫn còn gay gắt, ngửa đầu uống cạn một chai bạch đào có ga ướp lạnh.
Phó Dư Hàn đã đi được một đoạn, quay đầu nhìn lại: “Cậu thất thần cái gì vậy?”
“Đến liền đây.” Văn Dục đuổi theo.
—
Lúc đi học, mọi người đều rất thực tế, mặc dù bây giờ bọn họ đã học lớp mười hai, hơn nữa hôm nay còn là thứ hai. Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982058/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.