Phó Dư Hàn vẽ một ngôi sao nhỏ lên mảnh giấy màu bạc, kế đó dùng dao cắt ra, bắt đầu phết keo lên. Cậu làm rất cẩn thận tỉ mỉ, Chu Hướng Ngôn cảm thấy mình đã đứng xem đến mức hai chân tê rần mới trông thấy ngôi sao kia đạt tới được một độ dày nhất định.
Chất liệu của keo dán vốn dĩ trong suốt, ở giữa lại là giấy phản quang, dưới ánh đèn vô cùng rực rỡ.
Chu Hướng Ngôn cho rằng Phó Dư Hàn đã làm xong rồi.
Đang muốn nói chuyện, lại thấy cậu lấy từ trong ngăn kéo ra một lọ sơn móng tay màu xanh.
Chu Hướng Ngôn: “……”
“Anh,” cậu nhịn không được hỏi, “Sao nơi này của anh lại có đồ vật chỉ có con gái mới dùng vậy?”
Phó Dư Hàn chợt ngừng tay, nghiêng đầu nhìn cậu ta.
Chu Hướng Ngôn tức thì giật mình: “…… Có phải em không nên nói chuyện không?”
“Đúng vậy.” Phó Dư Hàn nói, “Hơn nữa…… Cậu chưa có bạn gái phải không?”
“Ừm, đúng rồi, sao vậy?”
“Lời này của cậu nếu gặp phải nữ sinh tính cách nóng nảy một chút, cậu chắc chắn sẽ bị xử đẹp.” Phó Dư Hàn lần nữa cúi đầu, nhẹ giọng nói, “Cái gì là ‘Đồ vật chỉ con gái mới dùng’……”
Chu Hướng Ngôn không hiểu lắm những lời này có vấn đề gì, sơn móng tay và keo dán có cái nào chẳng phải là đồ con gái hay chơi đâu?
Nhưng cậu không dám hỏi lại.
Phó Dư Hàn quét một lớp sơn móng tay lên ngôi sao nhỏ, sau đó đặt nó qua một bên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982054/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.