Bóng tối từng chút lan tràn trong không khí, che giấu khuôn mặt đen như đáy nồi của Văn Dục.
Hắn im lặng nhấp một ngụm cà phê do tài xế mua đến, không khỏi nghi ngờ nó được làm từ giấm.
Nếu không vì sao vào lúc này, hắn lại cảm thấy nó chua chát đến vậy.
Suy nghĩ chốc lát, Văn Dục bỗng cảm thấy có chút kỳ lạ.
Đến hắn còn như vậy, mấy năm nay Phó Dư Hàn đã trải qua như thế nào?
Cuồng tự ngược sao?
“Chọn tôi không phải được rồi sao,” Văn Dục thấp giọng lẩm bẩm, “Tôi có chỗ nào không tốt chứ……”
Rõ ràng lúc cậu ấy yếu ớt nhất mình cũng từng cho cậu ấy ở lại mà.
…… Chẳng qua là Dương Phàm đến trước mà thôi.
“Cái gì?” Tài xế ngồi phía trước hỏi, “Cậu nói cái gì? Tôi không nghe rõ…… Dọc đường cậu cần mua đồ gì sao?”
“Không có,” Văn Dục giật giật khóe miệng, “Không có gì, ngài cứ tiếp tục lái xe đi.”
Hắn nói xong liền nhắm mắt lại, khe khẽ thở dài, đem câu “Không được như vậy, tâm trạng của mình quá kém” yên lặng lặp lại ba lần trong đầu.
Văn Dục không thể tiếp tục suy nghĩ về chuyện này nữa, ứng phó bữa cơm tối nay mới là ưu tiên hàng đầu. Ăn cơm cùng Văn Tự Minh không tự do tự tại giống như ăn cơm với Phó Dư Hàn. Hắn cần phải lần nữa tìm về dáng vẻ “Học sinh xuất sắc” trước đây.
Địa điểm gặp mặt là ở một nhà hàng có lịch sử lâu đời trong thành phố.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982052/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.