Việc này phải kể đến từ lúc giữa trưa.
Văn Dục mời cơm bị người từ chối liền đùng đùng nổi giận.
Hắn không hiểu, thật sự không hiểu, hắn không khống chế được cảm xúc mà lớn tiếng với Phó Dư Hàn là hắn sai, nhưng…… Đó chẳng phải là vì hắn lo lắng cho cậu hay sao?
Nếu không vì thế thì có ai lại đi nói với người mình thích “Tại sao cậu không tỏ tình với cậu ta đi”?
Trong lòng hắn dễ chịu lắm sao?
Buổi sáng ngày thi đấu, Văn Dục vẫn còn đang phân vân có nên khiêu chiến ba mình, bằng cách làm bài thi không tốt hay không. Dù sao đây cũng là vòng sơ loại, theo lý thuyết, nếu vượt qua được thì vẫn có thể tham gia vào vòng bán kết, cho dù thi không tốt hay đạt hạng nhất ở vòng thi này thì cũng không có gì khác nhau; kết quả lúc thi buổi chiều, bởi vì tức giận, lúc làm bài thi Văn Dục vẫn luôn nghĩ đến việc trở về sẽ tính sổ Phó Dư Hàn thế nào, không tự giác đã giải hết toàn bộ đề.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của giám thị và các thí sinh cùng tham gia thi đấu, Văn Dục nộp bài sớm mười lăm phút, sau đó rời khỏi phòng thi. Lúc đi tới gần xe đưa đón của trường, Văn Dục mới chợt nhận ra, hắn không thể rời khỏi điểm thi này một mình được ——
Gọi điện thoại cho Phó Dư Hàn, tắt máy.
Gọi lại, vẫn tắt máy.
Có một số việc không thể nghĩ quá nhiều, bởi vì càng nghĩ sẽ càng giận.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982046/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.