Văn Dục đang muốn ngăn cậu lại, phía sau bỗng truyền đến một tiếng hô, giục hắn nhanh chóng lên xe.
Hôm nay là vòng sơ loại, trước đó ba hắn đã dành suốt hai giờ đồng hồ giáo dục tư tưởng, muốn hắn thi đấu thật tốt. Cho nên, Văn Dục dự định lần này thi không tốt xem thế nào ——
Văn Dục cúi đầu, nhìn quả cầu bằng keo lấp lánh trong tay mình. Một ngôi sao nằm ở trung tâm, theo động tác của hắn phản xạ ra những màu sắc bất đồng.
Bỏ đi.
Vòng sơ loại mà thôi, chỉ là một cuộc thi nhỏ, không nên hơn thua với ông ta làm gì.
Văn Dục nhét quả cầu vào túi, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên: “Tới liền đây, đừng hối.”
—
Nhiệt độ không khí giảm mạnh, bầu trời u ám tựa như rải tầng tầng lớp lớp sự yên tĩnh lên cả ngôi trường. Khắp khuôn viên bao phủ nét thanh bình yên ả, tựa như ngày hôm nay sẽ không phát sinh sự cố đặc biệt gì.
Nhưng mà, đối với toàn thể học sinh lớp sáu thì không phải vậy.
Tiết học thứ tư vừa kết thúc, Tôn Văn Thụy liền uể oải đứng dậy, đá đá tên bạn cùng bàn: “Lão Phương, đi ăn trưa thôi.”
“Vậy còn Phó ca, làm sao bây giờ?” Phương Giai Viễn vừa lấy điện thoại từ trong ngăn kéo ra, vừa quay đầu nhìn lại.
Sáng nay Phó Dư Hàn đến lớp không hề có chút tinh thần nào, ngoại trừ trong giờ học miễn cưỡng nghe giảng, lúc hết giờ đều nằm bò ra bàn ngủ bù.
“Lâu rồi Phó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982049/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.