Văn Dục không dám đối mặt với Phó Dư Hàn hỏi ra những lời này. Thay vì bảo hắn sợ đối phương chối bỏ, chẳng thà nói rằng, hắn sợ cậu thừa nhận.
Bạn bè cũng có thể lo lắng cho nhau, nhưng hiện tại, Văn Dục đã không thoả mãn chỉ làm bạn bè với cậu.
Quả thật buồn cười, không lâu trước đây, bọn họ còn chẳng có dấu hiệu gì sẽ trở thành bạn.
Bộ phim trên máy tính đã chạy xong, trong căn phòng yên tĩnh chỉ còn lại âm thanh duy nhất của các thiết bị điện đang chạy. Ngọn đèn nhỏ trên vách đang toả ánh sáng, Văn Dục tựa như bị mê hoặc, theo bản năng nén lại tiếng hít thở, kề sát vào Phó Dư Hàn gần thêm chút nữa ——
Hàng mi yên tĩnh kia bất chợt run lên một cái thật nhẹ, đôi mắt đang nhắm chặt cũng từ từ mở ra một khe rất nhỏ.
Văn Dục bị cậu làm cho hoảng sợ, chợt ngửa đầu về phía sau một chút, đôi đồng tử hơi hơi giãn ra cũng bị mạnh mẽ cưỡng ép khôi phục trở về dáng vẻ bình thường. Hắn giả vờ bình tĩnh khẽ hỏi: “Tỉnh rồi à?”
Có trời biết, nếu Phó Dư Hàn tỉnh lại chậm thêm nửa giây, có lẽ nụ hôn của hắn đã rơi xuống trên trán cậu.
Vậy thì mối quan hệ này chẳng khác nào đi vào đường chết rồi.
Hơn nữa, rất có thể hắn còn phải thắp cho tình yêu còn chưa kịp sinh trưởng này của mình một nén nhang.
Có lẽ Phó Dư Hàn vẫn còn đang mơ màng, mí mắt cậu run run một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982045/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.