“Tôi có vài lời muốn nói với cậu, nhưng mà…….” Văn Dục nói, khẽ liếc mắt nhìn về phía cổng vào, “Chờ cậu về rồi nói vậy.”
“Có chuyện gì không thể nói bây giờ sao.” Vẻ mặt Phó Dư Hàn có chút kỳ quái.
“Tôi muốn giáp mặt nói trực tiếp.” Văn Dục đáp, “Tôi nghĩ hiện giờ chắc hẳn cậu không có thời gian nghe.”
Đúng là Phó Dư Hàn không có thời gian nghe thật, chờ được hắn đến nói mấy câu này đã là cậu cố gắng nán lại lắm rồi.
Nếu còn không đi xếp hàng bây giờ, e là sẽ không kịp.
“Nhưng mà,” Phó Dư Hàn nắm chặt chiếc túi Văn Dục đưa, khoác hành lý lên vai, do dự nói, “Tôi tới nửa tháng sau mới có thể quay về.”
Văn Dục: “???”
Hắn trợn trắng mắt.
“Tôi đi trước đây, bye bye.” Biểu cảm của đối phương không hiểu sao lại khiến Phó Dư Hàn muốn cười, cậu mím môi, vẫy vẫy tay với Văn Dục và Dương Phàm, đi về phía lối vào nhà ga.
Thân ảnh thon gầy tiến về phía đám đông đang xếp hàng phía trước, dần dần chen lẫn trong đám người, mất đi bóng dáng.
Mà Văn Dục vẫn còn đứng nguyên tại chỗ trừng mắt kinh ngạc.
Dương Phàm nhìn hắn một cái, nhịn ít nhất năm phút đồng hồ, rốt cuộc vẫn không nhịn được nữa: “Ha ha ha ha ha ha ha ha……”
Văn Dục xoay người, giơ tay lên.
Dương Phàm nhanh chóng bụm miệng, nhưng tràn đầy trong mắt vẫn là ý cười vui sướng khi người khác gặp hoạ.
“Thôi vậy, tớ cũng thật sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982030/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.