Văn Dục tránh tay cậu đi thẳng.
Hắn vốn dĩ còn cho rằng, gần đây quan hệ giữa hai người bọn họ đã tốt lên, hắn chỉ cần chờ thêm chút nữa, chỉ một chút nữa thôi là có thể đạt tới mục tiêu cuối cùng. Nhưng một hộp ngôi sao kia, cùng với hai giọt nước mắt của Phó Dư Hàn đã khiến hắn hiểu rõ, thì ra điều đó vẫn còn xa xôi lắm.
Cú tát này, Văn Dục xem như là một đòn cảnh tỉnh bản thân.
Nhưng mà càng tỉnh táo hắn lại càng khổ sở. Văn Dục nghe thấy tiếng bước chân Phó Dư Hàn vẫn đuổi theo phía sau, không bao lâu liền mềm lòng, giảm dần tốc độ.
Hắn lún vào quá sâu, lúc này cần phải nếm đau mới có thể tỉnh.
Nhưng trong chớp mắt bước chậm lại đó, trong lòng Văn Dục mơ hồ dấy lên đôi chút chờ mong —— rằng đối phương sẽ đuổi theo, kế tiếp sẽ nói với hắn điều gì đó.
Văn Dục thầm nghĩ, hắn đã rất cố gắng chu đáo rồi.
Chẳng ngờ ngay lúc đó, Phó Dư Hàn cũng bước chậm lại, cứ như vậy giữ một khoảng cách với Văn Dục, đi ở phía sau.
Đoạn đường núi này thật ra nói dài không dài, bảo ngắn lại chẳng ngắn. Bọn họ cứ thế chịu đựng giày vò suốt gần hai mươi phút, cuối cùng cũng đến được khu đất trống trải kia.
Tầm nhìn bỗng nhiên được mở ra rất rộng, một bên vẫn có thể tiếp tục đi lên. Nhưng những người đi lại khó khăn hoàn toàn có thể xem như nơi này là đỉnh núi.
Phó Dư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982032/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.