Cát Nhiên tinh thần hoảng hốt quay trở lại chỗ ngồi.
Biểu cảm của cô quá rõ ràng, khiến Từ Thiến Di không khỏi quay đầu nhìn sang rất nhiều lần.
“Sao vậy, bị từ chối đả kích cậu lớn đến thế à?” Cô nhích lại gần hỏi.
Cát Nhiên mờ mịt lắc đầu: “Tớ hình như đã biết được một chuyện rất trọng đại……”
Từ Thiến Di đang ăn sáng, trong miệng ngậm sữa chua. Nghe vậy, đuôi lông mày khẽ nhướng, chế giễu nói: “Chuyện trọng đại gì? Phát hiện Văn Dục và Phó Dư Hàn là một đôi à?”
Đôi mắt đang hoảng hốt của Cát Nhiên bỗng chốc trợn to: “Cậu biết sao?!”
“…… Tớ đoán mò thôi.” Từ Thiến Di uống xong ly sữa chua, “Là thật à? Lúc trước tớ cứ luôn cảm thấy hai người bọn họ rất kỳ lạ…… Chẳng trách Văn Dục lại đi ra ngoài. Hai người họ đâu rồi?”
“Hai người bọn họ……” Cát Nhiên lẩm bẩm.
Hai người bọn họ đang ở trong toà nhà bỏ hoang, không có đèn, ánh sáng mặt trời cũng rất khó chiếu đến trong góc âm u này.
Hai thân ảnh cao gầy tựa như chồng lên nhau, gân xanh như ẩn như hiện trên cần cổ thon dài, hơi thở nóng rực càng làm tăng thêm cảm giác tồn tại giữa tiết trời rét lạnh.
Văn Dục gắt gao ấn chặt bả vai Phó Dư Hàn, đem liều chết triền miên hoá thành chuồn chuồn lướt nước hôn môi.
Ướt át, nhợt nhạt.
Hắn cắn lên cánh môi cậu, hôn qua kẽ răng, bàn tay lần xuống phía dưới chạm vào đầu ngón tay đối phương, kế đó luồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982028/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.