Văn Dục duỗi tay ôm lấy cậu.
Ôm là một hành động chứa đầy ma lực, đặc biệt là ôm người yêu, khiến người ta cảm thấy thoải mái cả tinh thần lẫn thể xác. Văn Dục gác cằm lên vai Phó Dư Hàn, nhẹ nhàng cọ: “Thật ra tôi vẫn ổn, cũng không có rất muốn khóc, chỉ là…… Muốn giải thích với cậu một chút thôi.”
Không phải hắn không tin Phó Dư Hàn, chỉ là hắn đã quen tự bảo vệ mình.
Bắt đầu từ khoảnh khắc thứ “Tình yêu thần tiên” mà hắn tin tưởng lúc còn thơ bé trở thành ảo mộng, Văn Dục liền dường như không còn niềm tin đối với chuyện con người có thể từ bỏ được những thói quen xấu xa của họ trên phương diện này. Quả thật hắn rất thông minh, từ lâu đã nhận ra được vấn đề của mình, nhưng…… Muốn sửa đúng lại là điều rất khó.
Trong thân thể hắn dường như có một bộ phận nào đó bị hỏng rồi, hắn nhìn thấy nó, nhưng không có cách nào chữa trị. Văn Dục chỉ có thể trơ mắt nhìn cái hang động tối tăm kia ngày càng hư thối, bại hoại, chảy ra đầy rẫy nước bùn dơ bẩn.
Vì để không doạ đến người khác, cũng bởi vì ba hắn yêu cầu, Văn Dục cẩn thận dùng lớp vỏ bọc tự cho là hoàn mỹ nhất ngụy trang bản thân, đẩy những người xung quanh ra cách xa ngàn dặm.
Trong lòng nhói lên một cái, có chút đau đớn, Phó Dư Hàn lại càng ôm Văn Dục chặt hơn.
Cậu muốn nói lời xin lỗi với hắn, nói rằng mình đã hiểu lầm rồi;
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982026/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.