Sau khi Trương Hàng tắm xong thì Tiếu Nhâm mới dụi mắt thức dậy, mà lúc này Trương Hàng đã ngồi vào bên bàn lẳng lặng luyện viết chữ nổi, thỉnh thoảng còn cúi đầu nói với Đại Hắc vài câu, mà những lúc như vậy Lục Thừa Nghiệp cũng sủa nhẹ một tiếng, mà khi Trương Hàng sờ sờ đầu hắn, Lục Thừa Nghiệp lại đặt cằm mình lên đùi đối phương, không ngừng cọ cọ. Ánh dương buổi sớm chiếu lên thân ảnh của một người một chó, khiến cho khung cảnh bất giác trở nên ấm áp không gì sánh được, Tiếu Nhâm nhìn thấy mà trái tim không khỏi nhún nhảy một chút, hắn trước giờ vẫn sống theo kiểu nhiệt tình hừng hực, không câu nệ tiểu tiết, chưa bao giờ thể hội được cái loại an bình yên tĩnh đến như vậy.
Đương nhiên, hắn cũng là không có thời gian hưởng thụ.
“Sắp.. sắp muộn rồi!” vừa hoảng hốt ngẩn ngơ được độ một giây, thần trí của Tiếu Nhâm lập tức trở về. Hắn chạy ào vào nhà vệ sinh, sau đó là từng hồi tiếng nước ào ạt không ngừng vang lên, không dùng đến ba mươi giây đã hoàn tất công đoạn đánh răng rửa mặt, còn có đủ thời gian dùng nước vuốt mái tóc của mình ngược lên, quả thật không phải tốc độ của phàm nhân. Tiếu Nhâm căn bản không có thời gian ăn sáng đã vội lao ra khỏi nhà, nào ngờ ống quần lại bị một lực mạnh kéo lại, cúi đầu vừa nhìn đã thấy con chó dẫn đường màu đen kia đang gắt gao cắn ống quần của mình không tha. Tiếu Nhâm chỉ có thể cười khổ một tiếng, nói: “Đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/75294/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.