“Hàng hàng!” Trương Khải Minh vừa vào cửa đã ôm lấy Trương Hàng, lực đạo cực lớn, cánh tay giống như là muốn đính Trương Hàng vào trong xương tủy của mình.
Bàn tay của Trương Hàng dừng lại trên không một chút, cuối cùng vẫn là chần chờ khẽ đặt lên lưng Trương Khải Minh, phóng túng chính mình hưởng thụ cái ôm đã lâu không nhận được này.
Lục Thừa Nghiệp ở bên cạnh không ngừng nhe răng nhưng rốt cục cũng không sủa, chỉ gắt gao ngồi bên cạnh Trương Hàng vững vàng nhìn chằm chằm Trương Khải Minh. Hắn còn nhớ rõ phản ứng của Trương Khải Minh khi biết Trương Hàng không phải con ruột của mình, ông tát Trương Hàng, còn bỏ cậu lại bệnh viện một mình. Thế nhưng đồng dạng, Trương Khải Minh cũng đã quay về bệnh viện đón Trương Hàng, còn nguyện ý vì đứa trẻ không có chút liên hệ máu mủ gì với mình mà trả phí nuôi dưỡng. Cảm tình của Lục Thừa Nghiệp đối với người này rất phức tạp, nói vậy tình cảm của Trương Khải Minh đối với Trương Hàng cũng tương đương vô cùng phức tạp, ông thật sự không biết phải đối xử với cậu như thế nào mới tốt.
Sau khi tỉnh táo lại, Trương Khải Minh đau lòng nhìn vào đôi mắt của Trương Hàng, đôi mắt kia vẫn xinh đẹp như trước, chỉ là khi ông giơ tay lên xoay xoay trước mặt cậu, rõ ràng Trương Hàng không có phản ứng gchút nào.
“Hàng Hàng, mắt của con…” Trương Khải Minh run rẩy hỏi.
Trương Hàng trầm mặc gật đầu.
“Chuyện bắt đầu từ lúc nào?” Thần sắc đau lòng của Trương Khải Minh hoàn toàn không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/75295/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.