Tiếu Nhâm là người tốt, thế nhưng ở với hắn thủy chung vẫn không thuận tiện bằng ở riêng trong căn nhà lúc trước. Trương Hàng ngay ngày đầu tiên đã cảm nhận được, một người khiếm thị phải ở chung với người khác là chuyện phiền phức đến bực nào.
Buổi sáng sau khi rời giường, Trương Hàng liền muốn mang theo Đại Hắc ra ngoài tản bộ. Tuy rằng dựa vào tuổi tác mà nói, Trương Hàng vừa tròn mười sáu rõ ràng nhỏ hơn thế nhưng đã hơn hai mươi nhiều lắm, thế nhưng từ cách làm việc nghỉ ngơi và tâm tư mà nói, Tiếu Nhâm mới là trè con. Buổi tối của hắn vĩnh viễn chính là kéo dài đến một khắc cuối cùng mới đi ngủ, buổi sáng cũng là đến trước khi muộn một phút đồng hồ mới rời giường, mà Trương Hàng lại có thói quen mỗi ngày hơn năm giờ liền dẫn theo Đại Hắc đi chạy bộ buổi sáng, hơn một năm nay chưa từng thay đổi.
Cậu yên ắng đứng dậy, Lục Thừa Nghiệp vì không muốn đánh thức Tiếu Nhâm nên cũng không phát ra tiếng, một người một chó im lặng đi vào nhà vệ sinh, Lục Thừa Nghiệp vẫn như mỗi buổi sáng ngồi canh giữ ngoài cửa, đợi sau khi Trương Hàng rửa mặt xong liền dẫn cậu ra ngoài. Vậy mà hôm nay, sau khi hắn dẫn Trương Hàng vào nhà vệ sinh xong, mới vừa ngồi đợ không được năm phút đồng hồ đã nghe bên trong vang lên tiếng động loảng xoảng không ngừng. Lục Thừa Nghiệp vội vàng chạy vào, chỉ thấy một đống chai chai lọ lọ không biết đựng gì hỗn loạn trên mặt đất, mà Trương Hàng cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/75293/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.