Kế sách của Vương Quý đánh vang vọng đến mức Diệp Hạnh sợ là dù ở phủ thành cũng có thể nghe thấy, để hắn đến cửa tiệm giúp đỡ nàng, chỉ sợ đến lúc đó thỉnh Phật dễ mà tiễn Phật lại khó. Cữu cữu tốt của nàng đến lúc đó nhất định sẽ sắp xếp hai đứa con trai vô công rồi nghề của hắn vào cửa tiệm làm việc, rồi lại như hôm nay mà chỉ trỏ múa máy với nàng, đừng nói là mối quan hệ giữa họ không tốt, dù có tốt nàng cũng không thể chịu nổi.
“Cữu cữu nói lời nào vậy, ta thân phận vãn bối làm sao dám để cữu cữu đích thân giúp đỡ cửa tiệm? Tuy nhiên, ta ở đây thật sự có một chuyện cần cữu cữu và cữu mẫu hỗ trợ.” Diệp Hạnh dưới bàn khẽ vỗ tay Vương thị để nàng yên tâm, “Ta cấp thiết cần hai trăm lượng bạc để mở rộng cửa tiệm, không biết…”
“Cái gì, hai trăm lượng?!” Trương thị và Vương Quý đồng thanh kêu lên. Bọn họ không ngờ Diệp Hạnh lại dám mở miệng, ngay cả số tiền lớn như hai trăm lượng cũng dám hỏi vay bọn họ, “Con, cửa tiệm nhỏ của con đang mở tốt đẹp, làm gì mà phải tốn nhiều tiền đến vậy để mở rộng chứ. Hạnh nhi, con nghe cữu cữu nói đây, cửa tiệm nhỏ thì tốt, không cần quá nhiều người làm, tiền kiếm được cũng sẽ không ít, chờ sau này kiếm được tiền rồi hẵng mở cửa tiệm lớn hơn thì càng hay.”
Diệp Hạnh giả vờ khổ não nói: “Nhưng không mua cửa tiệm lớn thì không được đâu, ta mở cửa tiệm ở phủ thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/5245403/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.