Vì màn kịch mà Trương thị và Vương Quý bày ra vào mùng ba tết, Diệp Hạnh và Vương thị sợ đến mức không dám tùy tiện gửi quà tết nữa, dù sao cũng là những họ hàng quanh năm không qua lại, bọn họ thích nói gì thì nói vậy.
Ba mẹ con họ hoàn toàn ở nhà yên tâm nghỉ ngơi, Diệp Hạnh vừa nằm xuống một lát đã không chịu ngồi yên, nàng cảm thấy mình đúng là cái bản tính trời sinh không chịu an phận. Lúc mở cửa tiệm bận rộn muốn c.h.ế.t thì nàng lại nghĩ có thể nằm dài nghỉ ngơi, bây giờ mới nghỉ ở nhà chưa được hai ngày đã lại muốn tìm việc gì đó để làm.
Thế là Diệp Hạnh sau khi nghiền ngẫm xong những sản phẩm mới mà cửa tiệm sẽ bán sau tết thì tiếp tục kéo Diệp Đào cùng nhau nhận chữ. Diệp Đào mới chỉ là một đứa trẻ bốn tuổi, vui chơi quên cả trời đất suốt hai ba ngày, nhiều chữ chưa được ôn lại liền có chút mơ hồ.
Diệp Hạnh không còn cách nào, đành phải dẫn nàng ta và Vương thị cùng nhau ôn tập lại từ đầu, nhờ phúc của hai vị tiểu tiên sinh ngày ngày dạy sáu lượt, hai người ôn tập một lúc liền nhanh chóng khôi phục lại trí nhớ. Diệp Đào ngay cả khi ra ngoài chơi cùng lũ trẻ trong thôn cũng thỉnh thoảng lại buột miệng ra mấy câu “Nhân chi sơ, tính bổn thiện” trong Tam Tự Kinh.
Ban đầu lũ trẻ chơi cùng chẳng có phản ứng gì, dù sao trong thôn cũng có không ít hài tử tới học đường đọc sách, mà Tam Tự Kinh cơ bản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/5245404/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.