Nghèo ở chốn náo nhiệt không ai biết, giàu ở chốn thâm sơn có họ hàng xa. Khi Diệp Hạnh vừa mới dùng bữa sáng xong đã nhìn thấy cữu cữu, cữu mẫu và các biểu ca, biểu muội mà nàng chưa từng gặp mặt, cuối cùng nàng cũng thấu hiểu cảm giác của câu nói này. Không thể không nói, người nói ra câu này thực sự rất hiểu bản tính tìm lợi tránh hại của con người.
Diệp Hạnh thật sự không ngờ cữu cữu, cữu mẫu của nàng lại là những kẻ mặt dày đến thế, dám kéo theo cả nhà trực tiếp đến tận cửa. Nàng quay đầu nhìn Vương thị, Vương thị cũng mang vẻ mặt như gặp quỷ sống. Xem ra lúc Vương thị đưa lễ cũng không ngờ lại có màn này, nhưng bây giờ hối hận thì đã muộn rồi.
“Muội muội, hôm nay ta đặc biệt cùng ca ca ngươi, mang theo ba đứa con nhà chúng ta đến chúc tết ngươi đây.” Trương thị từ đằng xa đã trông thấy Diệp Hạnh và Vương thị liền cất cao giọng gọi, ngữ khí thân thiết như thể hai nhà họ vẫn thường xuyên qua lại, chẳng hề bận tâm đến ánh mắt lạ lùng của dân làng.
“Ê, đây là ai vậy, sao lại gọi Vương thị là muội muội?”
“Trông thân thiết lắm, lẽ nào là người Vương thị quen biết lúc mở cửa hàng ở phủ thành?”
“Dường như là tẩu tẩu của Vương thị, ngày xưa Vương thị mới gả về ta có gặp một lần. Không ngờ bao nhiêu năm trôi qua, nàng ta vẫn thích làm ra vẻ ta đây như vậy.” Người lớn tuổi trong làng nhận ra Trương thị và Vương Quý, khinh thường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/5245402/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.