Hôm sau lúc Phỉ Vô Thuật tỉnh lại trên tinh hạm, căn bản không biết trên tinh cầu Kỳ Thuật có một tên nhóc khóc không thở nổi, y chỉ biết y ngửi được mùi thơm của thức ăn.
Nhanh chóng tắm rửa, chui ra khỏi phòng ngủ, nương theo mùi thơm tìm đến nhà bếp, phát hiện cháo hấp dẫn y tới đang ở trên bàn, sau đó lại phát hiện mấy dĩa đồ ăn màu sắc mê người trong hộp giữ nhiệt, đủ để y ăn cả ngày.
Y nhanh chóng gọi Tần Dực: “Tiểu Dực Dực, vẫn đang tu luyện Tung Hải quyết? Nhanh tỉnh lại!”
“Chuyện gì?”
“Nghe nè__” Phỉ Vô Thuật cười híp mắt chỉ cháo và đồ ăn trên bàn, “Trong tinh hạm của anh có giấu ốc đồng cô nương đấy.”
“…”
“Anh có từng nghe câu chuyện ốc đồng cô nương chưa?” Phỉ Vô Thuật hiểu rõ gật đầu, tâm trạng vui vẻ giảng giải, “Nói ngắn gọn, trong tinh hạm có một cô gái trốn chăm sóc tôi, đây chính là thức ăn cô ấy lặng lẽ chuẩn bị cho tôi.”
Tần Dực dùng ngữ điệu không chút nhấp nhô ngắt ngang vọng tưởng của y, “Đó là tôi làm.”
Cái tên Phỉ Vô Thuật này, tối qua hoàn toàn không chú ý đến lời hắn nói sao?
“Ngoài ra, tuy không hiểu câu chuyện ốc đồng cô nương mà cậu nói, nhưng cái loại sinh vật nhuyễn thể tràn đầy ký sinh trùng như ốc đồng này…” Tần Dực biết dừng khi đã có đủ chỗ tốt, để lại cho Phỉ Vô Thuật không gian tưởng tượng.
“Tần Dực tên khốn nhà anh! Đừng tùy tùy tiện tiện phá nát mộng tưởng của tôi chứ!” Phỉ Vô Thuật chỉ trích,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356021/quyen-1-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.