Đến phòng điều khiển, thông qua màn sáng lớn, có thể nhìn thấy vũ trụ đen kịt sâu hoắm, ở đây không nhìn thấy hằng tinh, gần đó trống rỗng ngay cả thiên thạch cỡ nhỏ cũng không thấy. Trừ tinh hạm yên tĩnh tiến tới, xung quanh tối tăm cực kỳ, tĩnh lặng cực kỳ, tĩnh đến mức cả không gian như ngưng đọng lại, mang tới cho người ta ảo giác như tinh hạm đang chìm vào trong đó, không thể cử động.
Người phi hành trong vũ trụ cực dễ sinh ra cảm giác cô độc, đại khái chính là vì vũ trụ quá lớn quá tối quá yên tĩnh, trong hoàn cảnh tối tăm cô tĩnh như vậy, tồn tại của một người là quá nhỏ bé, nhỏ đến mức bản thân cũng dễ bỏ sót sự tồn tại của chính mình, nhỏ đến mức ngay cả mình cũng bắt đầu hoài nghi sự tồn tại của mình.
Vũ trụ tối tăm lạnh lẽo như thế lại chân thật như thế, thật sự là trò chơi sao? Mẹ ơi thật sự quá yêu nghiệt!
Không tiếp tục chú ý vũ trụ rộng lớn vô biên này nữa, Phỉ Vô Thuật nghiêng mặt đi, nhìn thấy một gương mặt trắng tuyết trên vách tường kim loại lạnh lẽo cạnh cửa sổ tinh hạm, nhìn rất lâu, liền cảm thấy mày mắt này càng thêm đẹp, đường nét đó đậm thêm chút hay nhạt đi chút đều không được, chỉ như bây giờ, mới vừa vặn thích đáng.
Duỗi tay chọt chọt mặt tường cứng rắn, y cong môi cười, khóe môi mang theo vị thổ phỉ nhè nhẹ, sau đó lắc đầu: “Quả nhiên, diễn thế nào cũng không giống Tiểu Dực Dực.”
Tần đại thiếu gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356022/quyen-1-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.