Sáng hôm sau, Phỉ Vô Thuật tỉnh lại, hiếm khi được ngủ ngon sau khi trọng sinh, tinh thần sảng khoái, tâm trạng tốt hơn nhiều.
Tần Dực không nhắc đến chuyện tối qua, lặng lẽ nhìn Phỉ Vô Thuật vẻ mặt hưởng thụ ăn xong bữa sáng__ vẻ mặt khoa trương đó tuyệt đối là làm cho hắn xem, đã lớn vậy rồi, còn là một người từng trọng sinh, vậy mà còn ấu trĩ như thế.
Tần Dực sẽ không thừa nhận, nhìn Phỉ Vô Thuật ăn điểm tâm với vẻ tán thưởng đầy ngon miệng, hắn cũng chợt bắt đầu tưởng niệm mùi vị của điểm tâm.
Tên này còn muốn ở trong thân thể nửa tháng… Tần Dực hiếm được lần đầu tiên sinh ra cảm xúc chẳng biết làm sao với một người, sao hắn lại gặp phải chuyện này? Gặp phải loại người này?
Trò chơi gì đó, NPC gì đó, Tần Dực vẫn không tin. Hắn chỉ tin cái thế giới mà mình nghe được thấy được, tiếp xúc được cảm nhận được. Lòng người tốt đẹp, xấu xa, kỹ thuật giác đấu chói mắt, thuật thừa sư thần bí, phối chế thuốc thiên biến vạn hóa, thế giới chân thật như vậy sao có thể chỉ là một trò chơi cung cấp giải trí cho người khác?
Huống hồ, Tần Dực chính là Tần Dực, một người tồn tại chân thật, sự trưởng thành của hắn, thất bại của hắn, bền bỉ truy cầu của hắn mới tạo nên Tần Dực hiện tại, cường đại kiêu ngạo, lãnh đạm bình tĩnh, không có bất cứ ai có bản lĩnh sáng tạo ra được một hắn như hiện nay, cho dù là thiên đạo trong miệng Phỉ Vô Thuật cũng không thể.
Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356020/quyen-1-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.