Sau khi chuẩn bị nước nóng, Nhị Lang dẫn Phỉ Vô Thuật bước vào phòng tắm ở phía tây viện.
Cuộc sống trong Tân Đại Lục tất cả đều phục cổ, Phỉ Vô Thuật đã chuẩn bị tốt sẽ nhìn thấy thùng gỗ, nhưng khi nhìn thấy bồn tắm to rộng tỏa hơi nóng, y vẫn không khỏi thở phào an ủi, đãi ngộ của công tử đại gia quả nhiên khác với cậu ấm bình thường.
Nhị Lang cung kính đứng bên người Phỉ Vô Thuật, cậu luôn cảm thấy thiếu gia hôm nay không đúng lắm.
Quần áo của thiếu gia có lẽ là bị bánh táo hoa bưng vào phòng trước đó làm bẩn, nhưng từ sau khi thiếu gia năm tuổi, khi ăn không còn làm bẩn quần áo nữa… hơn nữa, hơn nữa… Nhị Lang thấp thỏm bất an nghĩ, có lẽ là cậu nghĩ sai rồi, cái vết bẩn đó, hình như là do chùi tay lên áo mà ra…
A a a, nhất định là nghĩ sai rồi, sao thiếu gia có thể dùng tay áo chùi tay chứ? Tuyệt đối không thể nào! Nhất định không thể để thiếu gia biết cậu từng suy đoán như vậy, nếu không thiếu gia nhất định sẽ không cần cậu nữa /(ㄒoㄒ)/~.
Mặt Nhị Lang tái nhợt, ánh mắt lại không chịu khống chế bay lên đầu Phỉ Vô Thuật, còn nữa còn nữa, mái tóc sáng nay cậu chỉnh lý cho thiếu gia sao bây giờ đã rối rồi, nhìn thì giống như lấy tay cào__ a a a, nhất định là nhìn lầm rồi, sao thiếu gia có thể dùng tay cào tóc chứ? Tuyệt đối không thể! Cậu phải đi rửa mắt rửa mắt, sao mà cả nhìn thiếu gia cũng có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356016/quyen-1-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.