Há mồm cắn miếng bánh kem, trong miệng tràn ra hương hoa thanh mát, liếm vụn dính trên môi, Phỉ Vô Thuật cam chịu, tất cả tồn tại không hợp lý đều có thể giải thích, chỉ là y học thức nông cạn tạm thời không tìm được lý do giải thích.
Tồn tại chính là hợp lý…
Không đợi Phỉ Vô Thuật mặc niệm thêm vài lần, âm thanh trong đầu lại vang lên, mang theo khó chịu khi đang ăn bị cướp đi quyền khống chế thân thể: “Sao cậu lại tới nữa rồi?”
Lần này Phỉ Vô Thuật bình tĩnh hơn nhiều, nhướng mày hỏi: “Anh là Tần thiếu?”
“Tôi là Tần Dực.”
“Sao anh vẫn ở trong thân thể này? Đại thần hệ thống sao không thu hồi anh?” Phỉ Vô Thuật cà lơ khuyên nhủ, “Tôi biết, cho dù là NPC, cho dù là một đống số liệu, chắc chắn cũng không muốn biến mất như thế, AI cao chính là phiền toái__ nhưng, phải tôn trọng nguyên tắc trò chơi chứ NPC đại nhân! Anh chiếm nhân vật tôi xây dựng như thế, tôi rất đau đầu!”
“…” Tần thiếu nghe không hiểu trầm mặc một lát, nghiêm túc nói, “Đây là thân thể của tôi.”
“Tôi biết đây là thân thể của anh, nhưng đó là lúc trước, sau khi bị tôi đoạt xác thì là của tôi, anh có một chút đạo đức nghề nghiệp của NPC được không hả? Trò chơi đã được cài đặt như thế rồi, anh muốn oán thì đi oán chủ não thiên đạo được rồi.” Phỉ Vô Thuật không chịu trách nhiệm nói, “Tóm lại, anh mau biến khỏi thân thể tôi được không?”
“Đây là thân thể của tôi.” Tần Dực hoàn toàn không hiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356015/quyen-1-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.