Phỉ Vô Thuật một hơi lao thẳng về nhà, khi nhớ lại biểu hiện của mình vừa rồi, liền rầu rĩ hận không thể khiến thời gian quay lại một lần nữa. Y tuyệt đối sẽ ưỡn thẳng lung hùng hồn khí thế biến mất trước mặt đám đó, chứ không phải yếu bạo hoang – mang – chạy – trốn!
Mất mặt mất sạch rồi, hình tượng hán tử cứng cỏi cũng đã bị hủy rồi trời ơi, thật không biết lần sau gặp mặt sẽ bị cười nhạo cỡ nào.
Phỉ Vô Thuật thống khổ ôm mặt, sau khi trọng sinh sao y càng lúc càng thất bại vậy?
Quản gia Tôn Thủ đứng trong chỗ tối đánh giá biểu cảm của thiếu gia nhà mình, mặt không cảm xúc hiếm khi có xu hướng vỡ nát, nhìn thiếu gia khó chịu rối rắm như thế, chẳng lẽ thật sự bị thủ lĩnh nói trúng sao? Thiếu gia bị người ta khi dễ thật sao?!
Quản gia đại nhân từ nhỏ đã nhìn thiếu gia đến lớn liền phẫn nộ, ai dám khiến Vô Thuật thiếu gia chịu uất ức! Tôn Thủ quay người rời khỏi góc, sau lưng hừng hực ngọn lửa hắc hóa, thứ ức hiếp thiếu gia đều biến thành phân bón của dị thú cho ông!!!
Lúc Phỉ Vô Thuật rút mình về phòng, hoàn toàn không biết hai tốp người đã vì y bắt đầu âm thầm tìm kiếm “kẻ từng ức hiếp Vô Thuật” chưa từng tồn tại. Chẳng qua hoạt động tìm kiếm lần này thật ra cũng tra ra được không ít thứ thú vị, đây là chuyện mà quản gia tiên sinh và đám Lallot không hề nghĩ tới.
Sau khi dặn người hầu trực tiếp mang đồ ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356014/quyen-1-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.