Mạc Sinh và Lallot trao đổi ánh mắt một lát, quyết định để cho người ổn trọng nhất trong họ là Lallot mở miệng dò hỏi.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Lallot coi như là đại ca trong mấy người. Phỉ Vô Thuật cà lơ phất phơ, Mạc Sinh vô tâm vô phế, Mạc Hoa đỏm dáng ngây thơ, còn có hộ vệ Ngô Khởi tính cách nóng nảy, mấy tên này không một ai đỡ lo, Lallot từ nhỏ đã thu dọn tàn cục cho họ, phong phạm đại ca cứ thế được rèn luyện ra. Khi người khác khen Lallot dịu dàng trầm ổn quý ông, mấy tên thích loạn này luôn ở sau lưng chế nhạo, là mẹ mới chính xác đó.
Chẳng qua Lallot quả thật bị rèn luyện ra một trái tim người mẹ kiên cường, lao tâm cho mấy kẻ không đỡ lo này đã thành thói quen, chuyển biến đột ngột của Phỉ Vô Thuật lúc này thật khiến hắn không thể không quan tâm. Một người mấy ngày trước còn không cho phép bọn họ nói xấu em trai, bây giờ cư nhiên nói mấy lời như cả đời không muốn nhìn bộ mặt đó nữa, nhìn sao cũng cảm thấy không bình thường.
Phỉ Vô Thuật nhìn gương mặt anh tuấn của Lallot lại lộ ra biểu cảm ấm áp “mẹ rất lo lắng cho con”, nhất thời không nhịn được bật cười, đấm sô pha mấy cái mới yên tĩnh được, xoa bụng đau vì cười, dưới ánh mắt chăm chú không thay đổi chút nào của Lallot, thỏa hiệp ngồi nghiêm chỉnh lại: “Được rồi, thật ra tôi nằm mơ.”
“?”
“Nghe tôi nói xong.” Phỉ Vô Thuật nhanh chóng nói, “Nói tóm lại, chính là giấc mơ về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356013/quyen-1-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.