Phỉ Vô Thuật nghẹn hai ngày không vào trò chơi, một mặt cảm thấy quá mức mất mặt, một mặt đang suy xét thủ đoạn đối phó Tần Dực. Nhưng thời gian hai ngày đủ để khiến lòng xấu hổ ít đến đáng thương của Phỉ Vô Thuật lần nữa bị bản năng vô tâm vô phế áp chế, vì thế y lại chuẩn bị tiến vào trò chơi.
Còn về thủ đoạn đối phó Tần Dực, Phỉ đại thiếu gia biểu thị, cái này cần tính toán lâu dài. Ít nhất phải ở chung với tên đó vài ngày, như vậy mới tiện đào móc nhược điểm.
Thế là Phỉ Vô Thuật cho người mua khoang dinh dưỡng về, sau khi chuẩn bị nửa tháng không đăng xuất, liền dự định nằm vào khoang dinh dưỡng đăng nhập trò chơi.
Sau đó có người nghe nói y dặn dò nửa tháng không ra khỏi cửa, liền vội vã chạy tới.
“Anh, em là Phỉ Vô Tranh, mở cửa ra được không?” Hệ thống trí năng truyền rõ lời nhắn của Phỉ Vô Tranh ngoài cửa vào trong.
Đã mặc đồ ngủ, chuẩn bị xong tâm lý, xoa xoa tay, Phỉ Vô Thuật đang chuẩn bị chui vào khoang dinh dưỡng chợt trẹo eo, vẻ mặt đầy gian kế lập tức sụp đổ, đổi sang biểu cảm buồn bực, quả nhiên vẫn đến rồi.
Y vô vị nhún vai, ra lệnh: “Mở cửa ra.”
Cửa phòng ngủ trượt mở, Phỉ Vô Tranh mỉm cười xuất hiện bên ngoài, cậu chớp đôi mắt tử la lan xinh đẹp với Phỉ Vô Thuật, vui vẻ nhào tới: “Anh hai!”
Phỉ Vô Thuật tránh người đi: “Eo anh trẹo, em đừng nhào tới.” Gia sợ không thể khống chế sẽ quật mày qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356017/quyen-1-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.