Hiện tại Tưởng Mộc Mộc trở lại năm mười tám tuổi, thời điểm còn chưa gặp Đàm Thu Minh, đệ đệ của hắn là người thừa kế Tưởng gia mà cha vô cùng coi trọng.
Tưởng Mộc Mộc đi theo Đàm Thu Minh ở bên ngoài bôn ba mệt nhọc mười năm, hắn một mực đau khổ chống đỡ, vẫn luôn tin tưởng Đàm Thu Minh là yêu hắn, cho nên hắn mới có thể đem tình cảm nhớ nhà da diết chôn giấu thật sâu, không ngờ Đàm Thu Minh cuối cùng vẫn là làm hắn đau lòng.
Nhìn đệ đệ trước mắt vẫn như cũ là khuôn mặt tươi cười, không biết tại sao nội tâm Tưởng Mộc Mộc đột nhiên mãnh liệt quay cuồng, nhất thời lệ rơi đầy mặt.
Mười năm không gặp, hắn vẫn cảm thấy vô luận mình ở bên ngoài chịu bao nhiêu khổ, gặp bao nhiêu tội cũng không oán trách không hối hận, nhưng dường như cũng không phải như vậy.
Hắn chịu ủy khuất, vẫn là muốn có một người để nói ra, hiện tại đệ đệ hắn đứng ngay trước mặt hắn, hắn lại nói không nên lời.
Tưởng Mộc Cận nhìn ca ca đột nhiên nghẹn khuất khóc, ba bước cũng thành hai bước đi tới trước mặt hắn, ân cần hỏi han: “Ca ca, anh làm sao vậy? Có phải bị ai bắt nạt không, đừng sợ, có em đây!”
Tưởng Mộc Mộc lắc đầu một cái, chống lại ánh mắt của Tưởng Mộc Cận, a …… quả nhiên là đệ đệ của hắn, đây hết thảy đều không phải đang nằm mơ, hắn thật sự sống lại: “Anh không sao, chẳng qua là rất vui, còn có chút không thoải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181667/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.