Tưởng Mộc Mộc mở mắt ra liền nhìn thấy một mảnh vách tường màu hồng.
Căn phòng không lớn, trên bàn sách đặt một máy tính xách tay, trên vách tường treo tấm hình cực lớn của một MM (em gái) siêu dễ thương cùng với đồng phục trên người, trên tay còn cầm một con búp bê ……
—— đây không phải phòng của đệ đệ “khả ái” của hắn sao?
Tưởng Mộc Mộc vội vàng chạy đến trước gương, không quá tin tưởng vào mắt mình, lại dùng tay bấm bấm đùi ……
“Đau!” Nhìn chính mình trẻ đi mười tuổi trong gương, hắn không thể nào tin được!
Hôm nay, hắn chết trên tay Đàm Thu Minh.
Hắn lên núi cùng với Đàm Thu Minh, bị phục kích, cuối cùng trúng chiêu, bị Đàm Thu Minh giết chết.
Vậy tại sao bây giờ lại biến thành bộ dạng này? Tưởng Mộc Mộc không rõ ràng lắm, nhưng hắn biết mình trọng sinh, hiện giờ hắn được sống lại, quyết tâm sẽ không đi theo con đường lúc trước nữa.
Đàm Thu Minh, nam nhân cường đại ôn nhu lại thông minh mà hắn yêu sâu sắc, đến cuối cùng lại muốn giết hắn.
Nhớ tới, đáy lòng đau đớn như bị kim châm.
Tưởng Mộc Mộc vẫn không hiểu được, Đàm Thu Minh đến tột cùng là vì cái gì muốn giết hắn? Trước đó bọn họ không phải vẫn luôn yêu nhau sao?
Tưởng Mộc Mộc là một phế vật, từ lúc ra đời đã bị nhận định là phế vật đến cực độ, thiên tài phế vật.
Cơ thể mang gen cấp E là cấp thấp nhất, trí lực bình thường, thể chất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181668/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.