Kết quả thi cũng không để bọn họ chờ quá lâu, kỳ thi qua được một tuần lễ, tất cả thành tích đều đã có.
Tưởng Mộc Mộc tổng điểm là 403 xếp thứ nhất trong lớp, dẫn trước ở xa xa, nhưng so với cả trường mà nói thì chỉ đứng ở giữa.
Đối với Tưởng Mộc Mộc cái này cũng không có gì đáng để khoe, nhưng mặt khác, đây là lần phát huy tốt nhất của hắn từ trước tới nay, hắn vẫn rất cao hứng.
Đáp án của hắn hầu như đều là chính xác, nếu có sai cũng chỉ là một hai điểm nhỏ mà thôi.
Có điều thành tích cao nhất của cả khối vẫn như cũ là Vương Trữ, trọn điểm 610! Trọn điểm đối với Tưởng Mộc Mộc mà nói vẫn như cũ thực xa xôi, nhưng cũng không xa, hắn đang hưng phấn mà tiến tới.
Nói riêng về phần thi kiến thức, Tưởng Mộc Mộc chen vào top 50 của trường, ở phần thi thể lực hắn chỉ có 3 điểm, kế tiếp điểm chiến đấu là 0 điểm, chính là thi kiến thức 500 điểm hắn đạt được 400, hắn biết sẽ không có ai để ý đến thành tích này, nhưng mà cái này cũng làm cho hắn đắc ý một phen, mở bảng thành tích ra khoe với đệ đệ.
Hắn chờ không kịp muốn xem phản ứng của Mộc Cận, cũng muốn cảm ơn cậu, nhờ có cậu, hắn mới có thể tiến bộ nhanh như vậy, cho nên muốn nói cho cậu biết tin tức này đầu tiên.
“Mộc Cận, em xem, đây là lần đầu tiên anh thi được điểm cao như vậy đó! Đây thật sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181658/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.