“Mộc Mộc làm sao vậy?” Trần Tú Nhã nhìn con trai Tưởng Mộc Mộc của mình nằm sấp trên bàn bộ dạng mệt muốn chết, đau lòng nói.
Tưởng Mộc Cận ở bên cạnh đấm bóp mát xa giúp hắn, tươi cười rất là thỏa mãn: “Hôm nay ca ca rất nỗ lực!”
Hôm nay cậu ăn sạch đậu hũ của ca ca, tự nhiên cao hứng, bất quá mệt mỏi thành như vậy, cậu cũng rất đau lòng.
“Lại luyện võ sao?” Trần Tú Nhã kinh ngạc nói, bắt đầu từ khi Mộc Mộc thăm cha mẹ bà trở về, không ngừng luyện quyền, nói thật, bà không nghĩ Mộc Mộc lại có thể kiên trì lâu như vậy.
Ngay từ đầu bà cảm thấy Mộc Mộc chẳng qua là tò mò, không được mấy ngày sẽ khôi phục nguyên dạng, vẫn như cũ bị nuôi thật tốt trong nhà, nhưng sự thật làm bà cảm thấy ngoài ý muốn.
“Dạ!” Tưởng Mộc Cận dường như nhìn thấu suy nghĩ của mẹ hắn, nói: “Ca ca đã quyết tâm rồi….mẹ, bảo an mới là ai vậy?”
Tưởng Mộc Cận đã nhìn ra Tưởng Mộc Mộc chống cự không phải là gia sư, mà chính là người kia, vốn dĩ cậu cho rằng không làm gia sư thì làm bảo an cũng không sao, không biết sao lúc Tưởng Mộc Mộc nghe được càng thêm tâm thần không yên.
Cậu không rõ ràng lắm Tưởng Mộc Mộc có biết người này hay không, nhưng dường như ca ca ghét hắn, nhưng nếu quả thật là như vậy, cậu nhất định sẽ tìm thời gian giúp ca ca hả giận, không tại sao cả, chỉ vì người nọ khiến cho ca ca của cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181657/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.