Ngay ngày đầu tiên đi làm Đàm Thu Minh liền gặp phải khiêu khích, nhưng y căn bản không thể phát uy, bởi vì người khiêu khích y chính là chủ nhân của biệt thự.
Tưởng Mộc Cận nhìn Tưởng Mộc Mộc khúm núm trốn tránh tên bảo an mới kia, bộ dáng giống như ăn trộm, rất không cao hứng! Rõ ràng hắn mới là đại thiếu gia, tại sao phải sợ tên bảo an mới Đàm Thu Minh kia chứ.
Bộ dạng Đàm Thu Minh rất đẹp mắt, tóc dài tới vai càng làm y xinh đẹp vô cùng, mặc đồng phục bảo an, khiến xương cốt khỏe mạnh của y lộ ra anh khí đặc hữu của nam tử! Da thịt mềm mại trắng như tuyết, dưới khóe mắt trái có một nốt ruồi son, thật sự là một mỹ nam tử khó có được, mỹ nam tử như vậy ở học viện hoàng gia cũng vô cùng hiếm thấy.
Tưởng Mộc Mộc liếc nhìn Đàm Thu Minh một cái, y vẫn giống như trước, vẫn khiến người ta không thể dời mắt được!
Hiện tại Đàm Thu Minh vẫn là bộ dạng của thanh niên, nốt ruồi son kia cũng chưa có vì làm nhiệm vụ mà bị gạt bỏ biến thành một vết sẹo nho nhỏ đột hiển khí phách, hiện giờ mặc dù trong xương cốt y có cỗ cứng rắn, nhưng nhìn chung cũng có chút âm nhu.
Cặp mắt kia vẫn bình tĩnh nhu hòa như vậy, cũng không có cái loại lạnh như băng lúc giết hắn, nếu như Tưởng Mộc Mộc không trải qua một đời, như vậy đời này khẳng định hắn cũng sẽ bại trong tay Đàm Thu Minh, bởi vì đôi mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181655/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.