Tưởng Mộc Mộc cùng Hắc Mập Mạp làm quen chưa được mấy ngày, hai người đã là bạn tốt.
Mới đầu, Tưởng Mộc Mộc cũng không có phát hiện, Hắc Mập Mạp lại là người sảng khoái như vậy, mặc dù bộ dạng có chút đen, có chút tráng kiện, nhưng cũng là người hào sảng, hơn nữa, Tưởng Mộc Mộc cảm thấy cậu ta là một bằng hữu đáng giá để kết thân.
Ít nhất, cậu ta cũng không giống những người đi theo Đàm Thu Minh đời trước luôn khinh bỉ hắn, chỉ vì hắn yếu ớt liền xem thường hắn.
Lời nói của Hắc Mập Mạp luôn mang theo chút đạo nghĩa của hắc đạo, nhưng như vậy Tưởng Mộc Mộc lại càng cảm thấy cậu ta là yêu ghét rõ ràng!
Ai tốt với cậu ta, cậu ta sẽ báo đáp, không cần biết người kia mang theo mục đích gì, ai đả thương cậu ta, cậu ta sẽ báo thù, ngay cả thương lượng một đường sống cũng không cho.
Cậu ta không phải loại người anh hùng hiệp nghĩa, sẽ không vô duyên vô cớ đi đồng tình hoặc bố thí người khác, cậu ta biết mình đang làm gì, muốn làm gì, xúc động xông lên đầu, thì sẽ không để ý gì cả, càng không để ý tới việc mình làm là tốt hay xấu.
Nhưng làm người ta đau đầu chính là, kiến thức của cậu ta thật sự không ổn chút nào, lại càng khó dạy hơn!
Muốn cậu ta nghiêm túc xem xong một đề bài, cậu ta cũng chậm hơn mấy phút so với Tưởng Mộc Mộc.
Hắc Mập Mạp nhụt chí gục xuống bàn: “Không được …… Mộc Mộc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181654/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.