Hôm sau, lúc tỉnh lại Tưởng Mộc Mộc vẫn như cũ nhìn thấy gương mặt của Tưởng Mộc Cận.
Chỉ là, lần này cậu có mặc áo ngủ, nhưng mà vẫn lộ ra sáu khối cơ bụng bền chắc.
Thân thể Tưởng Mộc Cận tốt hơn Tưởng Mộc Mộc rất nhiều, trước đây Tưởng Mộc Mộc hâm mộ ghen tị hận không ít, rõ ràng mình mới là ca ca, vậy mà đệ đệ lại cao hơn mình.
Kỳ thật Tưởng Mộc Cận rất tuấn mỹ, vai rộng eo hẹp, thân hình thon dài, mặc quần áo nhìn như rất gầy, nhưng cũng tốt hơn mình nhiều lắm, cởi quần áo ngược lại tìm không ra một chút bóng dáng nhỏ gầy nào, hơn nữa còn không có một khối thịt thừa, khí thế anh tuấn khí phách, cả người đều là mỹ cảm cao quý, làm người ta cảm thán cậu không hổ là người thừa kế Tưởng gia.
“Ca ca dậy rồi!” Tưởng Mộc Cận mở mắt, nhìn Tưởng Mộc Mộc, mặc dù Tưởng Mộc Mộc cố hết sức không đánh thức cậu, nhưng mà cậu đã sớm tỉnh.
“Ừ, làm ồn đến em?” Tưởng Mộc Mộc nói, tâm hồn thì vẫn còn dừng ở chỗ ***g ngực vừa nãy của cậu….
Tưởng Mộc Mộc đứng dậy, hắn đây là bị làm sao vậy? Sao đột nhiên lại tràn đầy ảo tưởng kỳ quái đối với dáng người của đệ đệ?
Đứng dậy mặc quần áo tử tế, vào phòng rửa mặt, Tưởng Mộc Mộc cũng không muốn suy nghĩ về chuyện này nữa.
Trần Cốc Bằng cùng Ngô Mẫn tuy rất rảnh rỗi, nhưng trải qua chuyện của Trần Á Lâm, cũng bắt đầu nghiêm túc chuẩn bị, chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181659/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.