Tưởng Mộc Mộc rất muốn ngủ say ngay lập tức, nhưng có kinh nghiệm đời trước, hắn vẫn còn hoài nghi, đời này hắn muốn xem rõ ràng người bắt cóc hắn là ai! Vì thế cưỡng chế mình không được ngủ mê man.
Hắn thật sự rất muốn biết đáp án, nằm trên đất không nhúc nhích nhìn nóc nhà tối thui.
Bây giờ đã là buổi tối, Tưởng Mộc Mộc vẫn chưa gặp được những người đã bắt cóc hắn tới đây.
Hắn không biết nơi này là chỗ nào, dù sao cũng đã qua lâu như vậy, thời gian hắn ngốc ở đây cũng không tính là quá dài, ký ức không rõ ràng lắm, nên hắn đã quên mất tiêu nơi này là đâu rồi, cơ mà cứ bị trói như vậy, nằm trên đất lâu cũng không phải quá thoải mái.
Tưởng Mộc Mộc cố gắng xê dịch thân thể, tới sát vách tường, từ từ ngồi dậy.
Mỗi buổi tối hắn đều phải tiến hành khơi thông nội công tâm pháp, hôm nay cũng không muốn gián đoạn.
Kể từ khi tu luyện nội công, hắn cảm thấy trong thân thể mình luôn có một luồng khí lưu động khắp nơi, hắn thật vất vả mới chế trụ được luồng khí này, nếu không nó nhất định sẽ phá thể mà ra khiến thân thể hắn nổ tung.
Hắn không hiểu đây là chuyện gì xảy ra, cho nên liền tự xem nó như nội lực mà trên sách đã từng nói, nóng nóng, có lực lượng.
Hắn cũng đã điều tra qua, hiện giờ có rất ít người buông tha dị năng để tu luyện võ công, người biết đến võ công ít không nói,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181644/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.