Thật ra Phùng Thành với Đàm Thu Minh là thanh mai trúc mã, từ nhỏ gã đã thích Đàm Thu Minh, chẳng qua là Đàm Thu Minh luôn đối với gã không lạnh không nóng, hơn nữa nếu hai người bọn họ ở cùng một chỗ, nhìn từ bên ngoài Đàm Thu Minh nhất định là người ở dưới, nhưng Phùng Thành biết Đàm Thu Minh không có khả năng nguyện ý như vậy, bởi vì y là một người rất cường thế.
Nếu như Đàm Thu Minh nguyện ý cùng một chỗ với gã, thời điểm làm chuyện kia, gã sẽ tự nguyện nằm phía dưới, nhưng Đàm Thu Minh chính là không chịu.
Gã tỏ tình nhiều lần đều bị chèn ép, vẫn như cũ mặt dày mày dạn, gã đã quên mất cái gì là thể diện rồi!
Thật ra thì bộ dạng gã rất anh tuấn, thân thể cũng rất cường tráng, cơ mà dù có anh tuấn như thế nào đi chăng nữa, thì trong mắt Đàm Thu Minh vẫn là câu nói kia: “Cậu không phù hợp với thẩm mỹ quan của tôi, tôi thích loại hình nhu nhược!”
Thế nên Tưởng Mộc Mộc mới trở thành mục tiêu của y sao? Phùng Thành vẫn luôn rất bất mãn, nhưng mà không thể không nói Tưởng Mộc Mộc rất thích hợp với loại hình mềm yếu đó, bất kể là nhìn từ mặt nào, hắn đều rất nhu nhược.
Tư chất tất cả mọi người đều biết, ở nhà được nuông chiều từ bé ngược lại nuôi ra được một cái túi da đẹp, Phùng Thành nhìn cặp mắt nhắm chặt mềm mại của hắn, tuy không đành lòng, nhưng thật sự có loại xúc động muốn phá hỏng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181641/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.