Tưởng Mộc Mộc không nói câu nào, mặc cho Phùng Thành cùng Lâm Hải đem mình đến chỗ khác, trong lòng hắn luôn hy vọng người bắt cóc mình đời này khác với đời trước, như vậy ít nhất Đàm Thu Minh trong lòng hắn vẫn còn lưu lại một chút tốt đẹp, cho dù sau này y thay đổi, thì những điều tốt đẹp kia vẫn như cũ để lại cho hắn chút an ủi.
Đoạn thời gian hắn gặp gỡ Đàm Thu Minh, thật sự rất vui vẻ, là vui vẻ mà đời trước hắn nguyện ý dùng hết thảy để đổi lấy.
Nhưng mà, hy vọng của Tưởng Mộc Mộc vỡ nát.
Nếu như sau khi trọng sinh trong trí nhớ của Tưởng Mộc Mộc vẫn còn lưu lại những gì tốt đẹp của Đàm Thu Minh, như vậy bây giờ những thứ tốt đẹp kia đều đã biến thành âm mưu, hết thảy đều là giả dối, thật lòng của Đàm Thu Minh cũng chỉ là giả.
Một khắc hắn lựa chọn Đàm Thu Minh kia, cũng đã nhất định là một bi kịch.
Phùng Thành mang hắn đến một vùng hoang vu dã ngoại, bọn họ vừa mới xuống xe, ở đối diện đã có một chiếc xe chạy tới, kính chắn gió kéo xuống, người ở trong đó rõ ràng là Đàm Thu Minh.
Tâm Tưởng Mộc Mộc chợt thắt lại, là đau lòng sao?
Không, không phải đau lòng, là tức giận! Cũng là hận!
Hắn ngơ ngác nhìn Đàm Thu Minh ở đằng xa, y có vẻ đẹp mê đảo chúng sinh, dưới ánh trăng càng lộ vẻ xinh đẹp, Tưởng Mộc Mộc nhìn có chút mê mang, ngay cả Phùng Thành trước mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181639/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.