Làm người bị hại, Tưởng Mộc Mộc phải ở lại cục cảnh sát một lúc, đợi sau khi ghi chép xong, mới theo Tưởng Mộc Cận rời đi.
Hắn chẳng qua là đem những điều mình thấy được nghe được nói ra hết, cũng không có nói ra việc Đàm Thu Minh cùng một bọn với bọn bắt cóc.
Đời trước hắn ở chung với Đàm Thu Minh một thời gian dài như vậy, đương nhiên hắn cũng biết chỉ dựa vào một sự kiện bắt cóc nhỏ xíu này để bỏ tù y là không có khả năng, thủ đoạn của Đàm Thu Minh rất nhiều, lần này chỉ vì bọn chúng thả lỏng đề phòng mà thôi, lần sau sẽ không còn đơn giản như vậy đâu!
Sau khi Trần Tú Nhã nhận được điện thoại của Đàm Thu Minh, một chút không yên tâm cuối cùng cũng rơi xuống, thở phào nhẹ nhõm.
Bà lập tức vào phòng bếp làm đồ ăn khuya an ủi bọn hắn!
Tưởng Mộc Mộc từ nhỏ đến lớn đều được bảo vệ thật tốt, nào có chịu tội thế này, nhất định nó đã bị dọa sợ rồi, nghĩ đến con trai nhu thuận của mình đột nhiên bị sợ hãi đến không còn hình dáng, trong lòng Trần Tú Nhã liền cực kỳ khó chịu.
Mà Tưởng Trạch Thành thì trấn định hơn bà rất nhiều, sau khi nhận được tin liền trở về thư phòng.
Ông chưa từng đem cảm xúc của mình biểu hiện ra ngoài mặt, cho dù là chuyện lớn động trời, ông cũng có thể trấn định lại, Trần Tú Nhã biết tính ông nên cũng không trách gì ông, nếu ông thật sự không lo lắng cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181636/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.