Cuộc thi cuối kỳ đến gần, Tưởng Mộc Mộc vì việc học tập, rất ít có thời gian suy nghĩ những chuyện khác.
Về việc dạy học cho Hắc Mập Mạp, dĩ nhiên vẫn còn đang tiến hành.
Cơ mà, tên kia giống hệt mình đời trước, một chút cũng không thông suốt, dạy thế nào cũng không tiến bộ nổi, mấy lần kiểm tra, cậu ta vậy mà không có gì tiến bộ, Tưởng Mộc Mộc cũng cảm thấy kỳ quái.
Hiện giờ cuộc thi so tài dị năng lại sắp tới, một thân tinh lực của Hắc Mập Mạp tất cả đều đặt trên đó, càng không có thời gian bổ túc cho cậu ta, cứ như vậy đã đến thi cuối kỳ mất rồi.
Ngày kết thúc cuộc thi cuối kỳ, Tưởng Mộc Mộc không về nhà cùng Tưởng Mộc Cận.
Tưởng Mộc Mộc ngồi vào trong xe, Lâm quản gia lên tiếng chào hỏi hắn, liền bắt đầu cho xe chạy.
Tưởng Mộc Cận ở công ty xử lý công việc, rất khuya mới có thể về nhà.
Dường như chỉ đợi một ngày này, Tưởng Mộc Mộc liền bị bắt cóc.
Mới đầu, Tưởng Mộc Mộc cũng không biết chuyện gì xảy ra, vừa lên xe liền thấy nụ cười kỳ quái của Lâm quản gia, khi đó trực giác hắn cảm nhận được nguy hiểm, chỉ là thân thể hắn bởi vì hít phải một hương vị ngọt ngào nào đó, rốt cục không tỉnh lại được nữa.
Lúc Tưởng Mộc Mộc tỉnh dậy, tứ chi đều bị trói lại nằm ngửa trong một kho hàng nhỏ.
Bốn phía tối thui, ánh trăng mỏng manh từ cửa sổ nhỏ xíu trên đỉnh đầu chiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181648/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.